Dù rất nỗ lực nhưng kinh tế Việt Nam năm 2014 vẫn ì ạch với nhiều số liệu đáng buồn. Theo Tổng cục Thống kê, năm 2014, có 67.823 doanh nghiệp phá sản, giải thể. Đây là những doanh nghiệp chính thức “cắt hộ khẩu”.Chưa kể số tạm ngưng hoạt động. Hơn 200.000 doanh nghiệp làm ăn thua lỗ, đang hấp hối, lay lắt sống, chiếm gần 66o/o tổng số doanh nghiệp đang hoạt động.  Số tự giải tán, mất tích, không báo tử…còn nhiều hơn. Có 74.842 doanh nghiệp mới thành lập. “Sinh – tử” là chuyện thường tình của cuộc sống nhưng có qui luật riêng. Cũng giống như dân số, khi tử và hấp hối nhiều hơn sinh thì cơ cấu kinh tế sẽ teo tóp, mất cân đối và lâm trọng bệnh.

Thiên hạ bảo “Người chết hết khổ”, chết là hết vì có biết gì nữa đâu, chỉ khổ người còn sống. Doanh nghiệp đóng cửa thì chỉ chết tên còn công nhân thì thất nghiệp, kéo theo hệ lụy là đời sống gia đình của họ đã vất vả lại càng thêm khó khăn. Nếu mỗi doanh nghiệp bình quân có 50 nhân viên thì con số mất việc làm đã gần 3.500.000 người !. Các doanh nghiệp phá sản đều từng hoạt động ổn định. Còn các doanh nghiệp mới, như trẻ sơ sinh, không phải Phù Đổng mà vươn vai ngay thành dũng tướng. Phải mất vài năm chập chững mới trưởng thành. Doanh nghiệp chết như rạ, đồng nghĩa là thuế – nguồn thu chính của ngân sách quốc  gia sút giảm trầm trọng. Từ thuế doanh thu, thuế lới tức, thuế xuất nhập khẩu đến thuế thu nhập cá nhân…

Ngược lại, bộ máy hành chánh vốn đã cồng kềnh lại không ngừng nở rồi và phát triển đồng bộ.  Từ bộ chính trị, phó thủ tướng đến các thứ tưởng đều tăng nhân sự. Rồi việc lập thêm các quận huyện mới, các phòng ban và cả các tổ chức mới, biên chế cứ năm sau tăng hơn năm trước. Cả nước hô hào tinh giản biên chế nhưng cứ giảm được 2 thì lại tăng thêm 3. Tôi biết có những Vụ của chính phủ gồm 16 biên chế : 1 vụ trưởng, 1 vụ phó, 12 hàm vụ phó, chỉ có 2 chuyên viên. Tướng nhiều gấp mấy lần lính. Lương nào mà trả nổi.  Chưa kể vấn nạn tham nhũng và lãng phí đều ngày càng trầm kha. Tất cả đều dựa vào thuế. Thế là các doanh nghiệp chưa chết phải đóng “hụi chết” bù vào khoản thiếu hụt của các doanh nghiệp đã ngưng hoạt động. Chết khổ một , chưa chết khổ gấp đôi và dây dưa. Có doanh nghiệp muốn mà chưa được chết vì nếu chết hết thì lấy ai đóng thuế? Ngoài nỗi khổ thuế còn hàng trăm nỗi khổ mà chỉ người trong cuộc mới có thể hình dung. Nào quà tặng, đãi đằng đến gởi gấm nhân sự. Nào các show truyền hình từ thiện, rồi kỷ yếu đặc san, có hẳn công văn và giấy giới thiệu cỡ cấp phó của chính phủ, quốc hội, nhà nước. Mời quảng cáo và tham gia mà như ra lệnh. Có chút chức quyền là ai cũng hoạch họẹ doanh nghiệp được. Làm doanh nhân Việt Nam, nhất là loại vừa và nhỏ, không chỉ khổ mà còn nhục tứ bề. Có người còn chế lại thơ Nguyễn Bính để dạy con “Con ơi ! chớ lấy chồng doanh nghiệp. Khổ lắm con ơi! Nhục lắm con!”

Khi tìm hiểu Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE), ai cũng kinh ngạc về sự phát triển thần kỳ của Dubai, 1 trong 7 tiểu vương. Dubai toàn hoang mạc, dầu lửa chỉ chiếm 6o/o GDP (Việt Nam là 11o/o) nhưng nhờ chính sách thuế cực kỳ táo bạo đã làm nên kỳ tích thời đại. Dubai miễn thuế thu nhập doanh nghiệp, miễn cả thuế thu nhập cá nhân để mời gọi các nhà đầu tư. Doanh nghiệp thế giới đổ xô về Dubai, họ thuê nhà, sử dụng các dịch vụ, tổ chức sản xuất và xuất khẩu tại chỗ, tạo thêm vô số việc làm. Nhờ bộ máy gọn nhẹ, quản lý hiệu quả và tiết kiệm. Thế là giàu, dù xứ họ chả có tài nguyên gì ngoài cát hoang mạc. Doanh nghiệp Việt Nam không dám mơ như Dubai, chỉ mong bớt bị “hành là chính”; chỉ ước được đóng thuế minh bạch, công bằng, hợp lý; chỉ cầu tiền thuế được sử dụng hiệu quả.

Chưa năm nào mà các doanh nghiệp kêu ca về thuế như vậy. Chính phủ chỉ đạo “Phải tăng thu” cơ mà. Thuế và doanh nghiệp cũng giống cảnh sát và người giao thông. Thuế sờ tới đâu là bị phạt tới đó, y hệt cảnh sát giao thông dừng phương tiện của dân, cỡ nào cũng bị phạt. Cảnh sát giao thông và thuế thay vì làm nhiệm vụ kiểm tra, nhắc nhở thì cứ rình sơ hở để phạt, có khi phạt cho phá sản luôn. Trong số các doanh nghiệp giải thể, không ít trường hợp chết vì bị phạt thuế.  Hầu hết các doanh nghiệp đều ít nhiều vi phạm về những nguyên tắc thuế nhưng chưa được nhắc nhở từ đầu. Đợi mấy năm mới kiểm toán thì chuyện đã rồi, “cái nảy sảy cái ung” , “tình ngay mà lí gian”. Lỗi thường là các doanh nghiệp có đóng thuế nhưng không hợp lệ hoặ chi sai qui định. Thế là PHẠT  lũy tiến nhưng báo chí cứ phang  là TRỐN. Trốn, nghĩa là không đóng thuế chứ không phải đóng mà không được công nhận.

Một trong những “Gót chân Asin” của giáo dục phổ thông và cả đại học Việt Nam là gần như thiếu hẳn mảng giáo dục về thuế. Đây nguyên nhân chính dẫn đến những vi phạm không đáng có, vô tình đẩy doanh nghiệp đến bờ phá sản. Mong sao năm mới, những việc trên sẽ được khắc phục triệt để nhằm “Khoan sức cho dân”, trong đó có các doanh nghiệp. Giải pháp rất giản đơn và ai cũng biết. Đó là tinh giản bộ máy, giảm chi, tiết kiệm, chống tham nhũng và lãng phí bằng hành động cụ thể chứ không hô khẩu hiệu. Vấn đề là có muốn làm, có dám làm và làm tới bến hay không.

Nguồn youtube: Xem để sống

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *